
Niềm tin là nguồn lực quý giá
Người đóng góp không chỉ trao tiền, hàng hóa hay thời gian. Họ trao niềm tin rằng nguồn lực của mình sẽ đến được với người cần trợ giúp. Niềm tin ấy phải được đáp lại bằng sự minh bạch. Người đóng góp cần biết nguồn lực được sử dụng ở đâu, cho ai và tạo ra kết quả gì. Người được trợ giúp cần được tôn trọng, được biết mình được hỗ trợ như thế nào và có quyền phản hồi.
Từ quản lý nguồn lực đến quản trị kết quả
Một chương trình có thể huy động hàng tỷ đồng, trao hàng nghìn phần quà. Nhưng câu hỏi quan trọng hơn là: Cuộc sống của người dân đã thay đổi như thế nào? Bao nhiêu hộ phục hồi sinh kế? Bao nhiêu trẻ em tiếp tục đến trường? Bao nhiêu người có khả năng tự đứng lên? Bao nhiêu cộng đồng nâng cao khả năng phòng ngừa rủi ro? Đó là bước chuyển từ “trao bao nhiêu” sang “tạo ra thay đổi gì”.
Người thụ hưởng không chỉ là người nhận
Người được trợ giúp phải được nhìn nhận là chủ thể của quá trình phục hồi, không chỉ là đối tượng nhận hỗ trợ. Một hộ gia đình cần được tham gia lựa chọn sinh kế phù hợp. Một cộng đồng sau thiên tai cần được tham gia xác định nhu cầu phục hồi. Một người khuyết tật cần được tôn trọng quyền lựa chọn giải pháp phù hợp. Đó vừa là yêu cầu nhân văn, vừa giúp nguồn lực hiệu quả hơn.
Minh bạch để tạo niềm tin
Minh bạch không phải gánh nặng hành chính. Minh bạch là năng lực huy động nguồn lực trong dài hạn. Khi nhà tài trợ nhìn thấy kết quả, họ có thêm lý do để tiếp tục đồng hành. Khi người dân thấy sự hỗ trợ đến đúng nơi, niềm tin được củng cố. Vì vậy, Hội cần từng bước chuẩn hóa quy trình quản trị chương trình, quản lý nguồn lực, giám sát, đánh giá và báo cáo kết quả.
Đổi mới cách kể câu chuyện nhân đạo
Trong môi trường truyền thông số, xã hội không chỉ muốn biết Hội đã làm gì, mà muốn biết “việc đó đã tạo ra thay đổi gì?”. Vì vậy, truyền thông cần chuyển từ đưa tin đơn thuần về hoạt động trao tặng sang kể câu chuyện về tác động của sự trợ giúp. Đó cũng là cách để người đóng góp nhìn thấy giá trị của lòng nhân ái.
Xây dựng nền quản trị nhân đạo hiện đại
Mục tiêu cuối cùng không phải tạo thêm thủ tục. Mục tiêu là xây dựng một hệ thống tinh gọn, minh bạch, có kiểm soát và hướng tới kết quả. Khi mỗi nguồn lực được sử dụng đúng mục đích; mỗi cam kết được thực hiện; mỗi chương trình có mục tiêu và kết quả rõ ràng; người thụ hưởng được tôn trọng; cán bộ chịu trách nhiệm đến cùng – niềm tin sẽ trở thành một nguồn lực có sức lan tỏa.
Và từ niềm tin ấy, công tác nhân đạo có thể đi xa hơn, bền vững hơn.
Đón xem Bài 4: “Dữ liệu nhân đạo thống nhất: Từ quản lý bằng kinh nghiệm đến quản trị bằng dữ liệu”