Thắp lên ánh sáng cho người khiếm thị

17/11/2020 08:52

MS: 43

--------------------
Sinh ra trong cuộc đời, ai cũng có hoàn cảnh riêng. Nhưng bi đát như chị Huỳnh Thị Ngọc Uyển, chủ cơ sở Tẩm quất người mù Trung Uyển, ở ngõ 101 Đào Tấn, Ba Đình, Hà Nội có lẽ không nhiều. Vượt lên nghịch cảnh, chị đã tay trắng làm nên sự nghiệp, từ đó dạy nghề miễn phí, tạo việc làm ổn định cho người đồng tật và làm nhiều việc có ích cho xã hội.

Phía trước là màn đêm
Tôi đến cơ sở Tẩm quất người mù Trung Uyển vào một buổi sáng chủ nhật. Trời u ám và mưa rả rích. Thế nhưng, khách đến tẩm quất, bấm huyệt vẫn rất đông. Biết tôi phải đi gửi xe bên ngoài vì nơi giữ xe trước cửa nhà không còn chỗ trống, chị Uyển cười nhỏ nhẹ: "Hôm nay vắng đó chị ơi, bình thường còn đông hơn nhiều cơ". Vừa quan sát chị thoăn thoắt phục vụ khách, tôi vừa lắng nghe chuyện đời, chuyện nghề của người phụ nữ khiếm thị có nghị lực đặc biệt này.

Chị Uyển sinh năm 1982 tại một làng quê nghèo của tỉnh Quảng Ngãi. Mồ côi mẹ từ lúc 5 tuổi, bố lấy vợ khác và đi Đồng Nai làm kinh tế mới nên Uyển và anh trai sống với ông bà nội đã già. Hoàn cảnh đáng thương là thế, vậy mà năm lên 7 tuổi, mắt Uyển bỗng bị mờ hẳn đi do bị thoái hóa võng mạc. Mọi sinh hoạt của cô bé phụ thuộc vào người anh trai.

Thế nhưng bất hạnh chưa dừng lại ở đó. Khi Uyển lên 10, người anh trai, chỗ dựa tinh thần đồng thời là nguồn sáng của Uyển bị rắn độc cắn. Ông bà Uyển tức tốc chạy khắp xóm mượn chiếc xe đạp cà tàng chở cháu lên bệnh viện huyện. Nhưng khi đến được nơi cũng là lúc nọc độc ngấm sâu vào cơ thể nhỏ bé khiến Uyển một lần nữa mất đi người thân. Nỗi đau nối tiếp nỗi đau đã cướp đi tuổi thơ hồn nhiên trong trẻo của Uyển, thay vào đó là những ngày tháng buồn tủi, cô đơn.

Nhưng là người có nghị lực nên Uyển đã nỗ lực hết mình để vượt lên số phận. "Hằng ngày, em dậy từ 4h sáng, nấu cám cho lợn ăn, dọn dẹp nhà cửa xong xuôi rồi đi học. Trường cách nhà khoảng 3km nhưng do chỉ nhìn thấy mờ mờ nên em đi mất cả tiếng đồng hồ. Mỗi dịp nghỉ hè, em tranh thủ đi bốc vác thuê để có tiền đưa bà mua gạo. Tuy không xốc vác được như những người khác, nhưng vì tình thương nên các chủ lò gốm vẫn để em làm", Uyển chia sẻ.

Dù phải đi học với cái bụng rỗng và đôi mắt chỉ còn chút ánh sáng nhưng Uyển vẫn cố gắng học tốt. Đáng buồn là, do nhà quá nghèo nên sau khi học hết bậc trung học phổ thông, Uyển không thể tiếp tục con đường học vấn. Năm 2000 đánh dấu bước ngoặt lớn trong cuộc đời chị. Uyển bắt đầu học chữ nổi rồi ra Hà Nội học nghề xoa bóp bấm huyệt tại Trung tâm Phục hồi chức năng thuộc Hội Người mù Việt Nam. Tại đây, chị gặp anh Nguyễn Văn Trung, người đồng cảnh ngộ ở huyện Sóc Sơn và là người chồng của chị sau này.

Rời xa vòng tay âu yếm, chở che của cha mẹ từ tấm bé nên khi gặp được người yêu thương mình, chị rất hạnh phúc. Thế nhưng, niềm vui ngắn chẳng tày gang. Khi anh chị quyết định đến với nhau thì vấp phải sự phản đối dữ dội của cả hai gia đình. Bố anh Trung lập luận: "Hai đứa sáng mắt lấy nhau còn chẳng có gì mà ăn. Hai đứa mù lấy nhau thì để chết cả nút à?". Sự thực là, bố anh Trung đã "dấm" cho anh một cô gái sáng mắt, con người bạn ở làng bên, khỏe mạnh, chịu khó, ngoan hiền, nghe lời cha mẹ. Về phía gia đình Uyển cũng không muốn cho chị ra làm dâu ngoài Bắc vì lo ngại về sức khỏe của chị và sự khác biệt về phong tục, tập quán. Sau gần chục năm kiên trì vào miền Trung rồi lại ra miền Bắc, cuối cùng anh Trung, chị Uyển cũng được gia đình hai bên chấp nhận.
Cây tốt sẽ sinh ra trái ngọt
Khi theo anh Trung ra Hà Nội và nhận thấy xoa bóp, bấm huyệt là nghề có nhiều tiềm năng, chị Uyển quyết định mở một cơ sở riêng. Cái khó là cả hai anh chị đều không có tiền. Không nản chí, chị Uyển chạy vạy khắp nơi, từ Hội Người mù tỉnh Quảng Ngãi đến bạn bè, người thân, mỗi nơi vay 200.000 đồng, 300.000 đồng để mua trang thiết bị.

 

Chị Uyển (bên trái) đang trò chuyện với khách hàng.

 

Những ngày đầu, anh chị gặp khó khăn cả về cơ sở vật chất, nhân lực và nguồn khách. Cả cơ sở chỉ có 3 người nên anh chị thường xuyên phải làm từ 7h sáng đến tận 1- 2h đêm hôm sau nhưng chỉ đủ trả tiền thuê nhà, thậm chí nhiều lúc vẫn thiếu trước hụt sau. Đau đớn hơn, không ít lần những kẻ nghiện ma túy quanh đó đã lợi dụng việc anh chị kém mắt để đánh cắp toàn bộ số tiền anh chị kiếm được trong ngày. Bất lực và tưởng như phải buông xuôi nhưng chị lại cố gắng nỗ lực bởi không ít vị khách biết chuyện đã động viên và giúp đỡ anh chị. Hằng đêm, khi cả Hà Nội đã chìm vào giấc ngủ, chị Uyển mày mò sách vở, tài liệu bằng chữ nổi để học hỏi thêm. Nhờ cố gắng rèn luyện nâng cao tay nghề, cộng với thái độ phục vụ nhiệt tình, chu đáo nên cơ sở của anh chị dần dần đông khách. Từ chỗ chỉ có 3 nhân viên với vài trăm khách/tháng, giờ đây cơ sở đã tạo việc làm ổn định cho 12 anh chị em đồng tật với mức thu nhập từ 8 đến 15 triệu đồng/người và lượng khách lên tới vài nghìn lượt/tháng.

Nhận xét về chất lượng dịch vụ của cơ sở Tẩm quất người mù Trung Uyển, bác Lê Thanh Phong, ở 86 Thái Hà, cho biết: "Do bị viêm khớp nên tôi là khách hàng thường xuyên của các cơ sở tẩm quất từ những năm 2000. Thế nhưng 3 năm trở lại đây, tôi chỉ đến đây thôi vì các cháu bấm huyệt tốt, ân cần, chu đáo. Một điểm cộng nữa là trang thiết bị ở đây rất sạch sẽ. Mỗi khách đều được sử dụng một tấm ga mới trắng tinh. Đây không phải là điều mà cơ sở nào cũng làm được".
Không chỉ tạo việc làm cho nhiều người, vợ chồng chị Uyển còn nhận dạy nghề truyền tay, thu xếp chỗ ăn ở miễn phí cho nhiều người đồng tật. Em Lê Thị Xuyến, ở Sóc Sơn là một ví dụ điển hình.

Vào cơ sở từ tháng 3-2019, đến tháng 8-2019, Xuyến đã được trả tháng lương đầu tiên là 8 triệu đồng. Xuyến chia sẻ: "Khi em đến xin học nghề tại cơ sở, nhiều người nói với chị Uyển ngay trước mặt em rằng, nhận dạy em thì chỉ tốn cơm thôi bởi sức khỏe của em yếu, chỉ nặng có 34 kg. Thế nhưng chị Uyển khẳng định, miễn là em yêu nghề và muốn tự kiếm sống thì chị sẽ dạy nghề cho. Giờ đây em đã thành nghề, sức khỏe tốt và có thu nhập để phụ giúp gia đình. Em thực sự rất mừng".

Từng là cô bé nghèo khổ thường xuyên đứt bữa và thấu hiểu nỗi khổ của những người khiếm thị, nên mỗi khi rảnh rỗi, chị Uyển lại dành thời gian đến thăm hỏi và tặng quà cho các cháu bé bị mắc các bệnh hiểm nghèo về mắt đang điều trị tại Bệnh viện Mắt trung ương. Những món quà tuy giá trị không lớn nhưng đã giúp những em bé đó cảm thấy thật ấm lòng. Và điều quan trọng hơn là thông điệp mà chị gửi đến người thân của các em thông qua câu chuyện của mình: "Dù mất đi đôi mắt nhưng nếu kiên trì và cố gắng, các em vẫn có thể trở thành những người có ích cho gia đình và xã hội". Chị Đỗ Thị Mến, mẹ một bệnh nhi mắc bệnh tăng nhãn áp ở xã Huổi Một, huyện Sông Mã, tỉnh Sơn La, tâm sự: "Nghe bác sĩ nói về bệnh tình của con, tôi rất bi quan. Nhưng khi gặp chị Uyển và nghe câu chuyện cuộc đời của chị, tôi thấy con mình còn hy vọng".

Khi được hỏi lý do tại sao chị gắn bó với những việc thiện nguyện vì cộng đồng như vậy, chị Uyển chỉ mỉm cười: “Từ nhỏ, tôi được sống trong sự thương yêu, đùm bọc của người thân, các cô các bác hàng xóm, thầy cô, bè bạn. Khi lập nghiệp, khó khăn chồng chất, nhưng vẫn được mọi người động viên, chia sẻ. Vậy nên việc tôi giúp đỡ những người khác chỉ là tiếp nối vòng tròn của cuộc sống mà thôi. Bởi tình thương sẽ luôn làm nảy nở tình thương, cũng như cây tốt thì sẽ đơm hoa, kết trái vậy”.  

Rời ngôi nhà 3 tầng khang trang cũng là cơ sở 2 của Cơ sở Tẩm quất người mù Trung Uyển, nơi chị Uyển khoe là vừa mua cuối năm ngoái, tôi thầm cầu chúc cho cơ sở của người phụ nữ giàu nghị lực và nhân ái này làm ăn ngày càng phát đạt để chị có thể tiếp tục thắp lên ánh sáng cho những người đồng cảnh.

-------------

Tác giả: Vũ Hoa (Hà Nội)